4
Nhật Bản Xưa Và Nay

Phong tục tập quán

KABUKI: Kịch truyền thống ở Nhật Bản

Kabuki là một trong những thể loại kịch truyền thống tiêu biểu của Nhật Bản. Ra đời vào năm 1603, Kabuki có nguồn gốc từ điệu múa niệm Phật  của một cô gái tên là Okuni, vốn là một đồng cốt của đền Izumo Taisho. Kabuki nhanh chóng chiếm được cảm tình của khán giả, song chẳng bao lâu chính quyền đã ra lệnh cấm phụ nữ biểu diễn Kabuki vì sợ làm ảnh hưởng tới thuần phong mỹ tục. Lúc này, chỉ có đàn ông mới được diễn Kabuki.

 

Về sau, nghệ thuật biểu diễn Kabuki dần dần được phát triển và nó đã trở thành một bộ môn nghệ thuật tổng hợp, được gọi là là “tập đại thành” của nghệ thuật kịch, vũ đạo và âm nhạc như ngày nay. Đặc trưng của kịch Kabuki là các vai nữ cũng do nam giới đóng, khuôn mặt họ được hóa trang một cách đặc biệt, và sân khấu cũng được bài trí rực rỡ và lộng lẫy bằng những kỹ nghệ chỉ riêng có ở Kabuki.

Từ sau Chiến tranh Thế giới thứ hai, Kabuki đã được đưa đi trình diễn tại nhiều nước Châu Âu, châu Á và Mỹ… Hàng năm, có rất nhiều cuộc hội thảo về nghệ thuật kịch Kabuki được tổ chức, thậm chí, tại nhiều nước phương Tây, một số tổ chức chuyên nghiên cứu về Kabuki đã ra đời.

SÂN KHẤU KABUKI

Sân khấu Kabuki có một số kiểu bài trí khá độc đáo. “Hoa đạo” là đường kéo dài của sân khấu, đồng thời được bố trí để ngăn sân khấu với chỗ ngồi của khán giả. Nó còn được sử dụng làm đường lên, xuống của các diễn viên.

Ngoài ra, nhiều cảnh quan trọng của vở kịch cũng được trình diễn tại đây. Trên sân khấu lớn có khán đài quay và seri - một lỗ hổng lớn, để người diễn viên có thể xuất hiện từ dưới lên hoặc có thể đổi cảnh mà không cần sử dụng màn che. Ngoài ra, đây cũng là nơi để các đạo cụ lớn dùng để bài trí một số cảnh đặc biệt.

Điều này được tính toán một cách cẩn thận sao cho sân khấu được sử dụng một cách hiệu quả nhất, làm tăng tính thẩm mỹ và hấp dẫn của vở kịch Kabuki.

Bình luận